MỘT THỜI TA ĐÃ YÊU NHAU

-Em à. -Có em. -Sáng mai mình đi tắm biển nghe. -Thôi. Em không biết bơi đâu. -Có anh đây mà, sẽ lo cho em. -Dạ em nghe. Tay em nhẹ choàng sửa lại cổ áo chemise cho anh : -Mai mua gì đem theo ăn sáng luôn ngoài ấy ? -Tùy em thôi. -Em mua bánh mì kẹp thịt anh hay ăn và cà phê anh hay uống nhé ? -Em lo cho anh chu đáo quá. -Không lo cho anh thì lo cho ai -Cám ơn em. -Thật không, hay là khéo nịnh là không ai bằng. -Để đấy. Mình đi tắm trước cái đã. Thế là anh nắm chặt tay em và dìu em từng bước xuống nước. Ngoài kia trời đã sáng nhô lên cao, đỏ ối. Những giải mây màu xanh màu hồng khoan thai từ đâu kéo nhau tụ tập kéo về vây quanh mặt trời, tạo thành một vệt dài sáng lóa đến tận nơi anh và em đang bì bỏm dưới nước bên nhau. Cả hàng ngàn con sóng nhỏ cũng đang nô nức đua đòi, tranh nhau trải nhẹ vào bờ cát trắng, Dịu dàng và trong vắt. Anh dắt tay em xuống nước. vài bước đầu em thấy lạnh. Nhưng chỉ chút xíu thôi nước ấm áp tới đùi em. -Nào thì ta tắm nhé em. Anh mạnh tay nhấn chìm người em tới tận cổ gáy và đôi vai no tròn làm em vẫy vùng, giãy dụa lung tung và mồm kêu la chí chóe. -Anh tập cho em bơi Crown trước, môn bơi lội đẹp nhất và phổ thông nhất. Ngoài ra còn bơi chó, bơi ngửa học sau. Em biết không biển Nhatrang hiền mà “độc” lắm, Bờ biển thấp trủng nhất, chỉ ra ngoài 3 thước thôi là ngập đầu, ai đã lỡ trợt chân sa xuống đó, nước cát chùi đi cuốn lôi mất xác mau lẹ, không tìm lại được đâu. Do chỗ đó, người Nhatrang xem như có cái “Huông”, hàng năm phải có một mạng người chết đuối là thường. Người người cũng có cầu nguyện, cũng có cúng bái, luôn luôn mong ước Phước lành, Khác với bờ biển ngoài Vũng Tàu. bãi cát lài lài ra xa 5,6 chục mét, nước chỉ tớ đầu gối, cùng lắm tới lưng quần là cùng, dễ đi, dễ bơi, dễ lội, người tắm biển thoải mái hơn nhiều. -Ui cha, em sợ lắm, không tắm đâu. Mà anh cũng ác lắm cứ kéo em theo tắm làm gì nữa, anh, anh… -Anh tắm lâu quen rồi, quen thuộc biển rồi, không sao. -Ba mẹ không ngăn cấm, la rầy anh sao ? -Có chứ, roi vọt cũng đã đầy mông đít, nhưng anh vẫn mê theo mấy thẳng bạn cùng trường đi tắm chung hoài, có sao. -Em biết không, người đã từng trải, kinh nghiệm nhiều, bơi giỏi, có thả họ vào nước nơi đâu, sâu bao nhiêu cùng không thể nào chìm. Họ có thể khoắng tay, chân đạp nước, đứng một chỗ như chơi. Nhọc mệt quá, họ có thể bơi chó, hay lật mình bơi ngửa, mắt nhìn mây sao trên Trời cho vui. Bây giờ đến em nhé. Em lấy 2 tay bấu chặt vào bờ cát cạn đi, thân mình duỗi thẳng, 2 chân đập đều đều lên xuống trên mặt nước đi, chừng nào mỏi mệt thì nghỉ. Khoảng độ 5.7 ngày, vẫn làm theo lời anh dặn, chân không đạp nước nữa, tự nhiên em thấy thân mình nhẹ và như nổi bập bềnh, tuy mỏng mang không lẹ hai tay, thân mình và đầu em chìm lỉm xuống biển thì đã có bàn tay anh nâng đỡ bụng em lên nhẹ nhàng đưa đi. -Hai tai em quay tròn đều và chân vẫn đập đều trên nước, chóng ngoan… Vài hôm sau, cứ thế mà làm vì luôn có anh bên mình, em bạo dạn bơi môt mình thêm vài bước nữa cho êm… -Em giỏi ghê, tập bơi nhanh lắm, bơi được rồi đấy. Chỉ cần mua cho em một cái phao quàng quanh mình nũa là em bơi giỏi cho mà xem. Em không nói gì nữa, hai tay vốc từng vốc cát đắp lên lưng anh đang nằm xấp phơi nắng : -Anh biết em đắp cát trên lưng là làm gì không ? -Sao ? -Làm cái Kim tự tháp trên lưng, da anh khỏi bị nám đen, xấu lắm biết không. Trong lúc hai tay anh đan vào nhau, nâng mặt anh lên để em đút cho anh gặm từng khúc bánh mì béo ngậy và uống từng ngụm cà phê thơm phức lan tỏa quanh mình. -Sao em không uống chung với anh ? -Em không quen uống cà phê.- -Thôi em phủi sạch cát trên lưng cho anh, chút nữa về nhà còn tắm nước ngọt lần nữa cho sạch bớt muối biển bám quanh người. Hạnh Phúc là gì ? Hạnh Phúc êm đềm này có phải hai bên cha mẹ chúng ta đã ban cho chúng ta được gần nhau và yêu nhau như vầy không nhỉ ! -Lậy Trời ban cho chúng con đời đời mãi mãi yêu nhau, có nhau, trong lúc chiến tranh Nước nhà ngày một bùng lớn nhanh. Anh và em đều ghét chiến tranh. Chiến tranh là Nội chiến chỉ phân chia Bắc và Nam, chỉ đem lại mất mát và đau thương cho nhau. Mai kia có Tổng động viên, anh có xa em. Chúng ta vẫn yêu nhau và không xa nhau em nhé. Em ngoan ngoản tựa đầu vào vai anh để anh còn được vuổt mái tóc đen huyền và hôn lên đôi mắt nai tơ của em khi âu yếm nhìn anh. -Khi nào thì em cũng vẫn thấp hơn anh nửa mái đầu ! -Vâng, em vẫn thấp hơn anh nửa mái đầu nhưng chúng vẫn mãi mãi gần nhau ! Mong lắm thay ! * Bao quanh Khánh Hòa, nhìn vào đâu cũng thấy núi đá và cát vàng vây quanh, như mẹ hiền. Em nhìn bãi biển trước ta kia kìa. Có một rẻo núi con từ xa, chắc là rẻo từ rừng Trường Sơn, chùi mình ra tuốt ngoài kia. Rẻo núi ngộ nghĩnh, từ trên cao thoai thoải xuống, có chỗ bầu bĩnh như cặp dùi non non run rẩy dưới nước, chỗ thì ghồ ghề, lỏm chỏm nhô lên như hai gò bồng đảo thơm tho, còn dãi cuối cùng kéo dài lê thê ra xa, bềnh bồng như mái tóc xỏa trên sóng nước.Ngắm kỹ sao nó giống như một người con gái lõa thể nằm tắm biển với thiên thu. Nơi đây là đất của Đồng Đế, khánh Hòa, có một Trung Tâm thao trường lớn đào tạo từng lớp Hạ sĩ quan cho QLVNCH. Những người lính trong Quân trường đó đã tạt một pho tượng bằng đá trắng cẩm thạch to lớn, oai phong người lính “Biệt Động Quân”, cho dựng đứng thẳng giữa thân hình cô gái đang tắm, không biết tác giả là ai đã có hai câu thơ : “Anh đứng ngàn năm thao diễn nghỉ, Em nằm xỏa tóc đợi chờ anh” Nhân văn biết bao nhiêu. Tình người cao cả biết bao nhiêu và xúc cảm lòng tất cả mọi người biết bao nhiêu ! Tượng đá là vật vô tri làm gì để phải đập tan nát nó đi. Tự ti bao nhiêu, tự tôn bao nhiêu mà trả thù vô ý thức như thế bao giờ ? Một pho tượng như vậy tốn biết bao nhiêu ý tưởng, biết bao nhiêu công sức, biết bao nhiêu thời gian của con người làm nên được như vậy, quý hiếm biết chừng nào ! Những khối óc, những bàn tay làm ra pho tượng cũng là anh em ruột thịt của các anh, thế rồi với ý thức hệ xa lạ và quái dị từ đâu các anh tư động đem về, tự động chia hai đất nước, chia hai dân tộc, các anh tự tạo nên cuộc Nội Chiến vô bổ nếu không muốn nói là điên cuồng và tồi tệ, để rồi tàn sát đẫm máu lẵn nhau, gây hận thù lẫn nhau, cho chí một pho tượng bằng đá thôi các anh vẫn không tha, không nguôi ngoai căm hờn, đốn mạt như vậy sao ? Cũng như Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa của VNCH sau 30/4/75, các anh đã chiến thắng rồi, cuộc Nội Chiến, làm gì đến nổi phải căm hờn cho vùi dập tiêu điều mồ mả cũng của anh em ruột thịt các anh, thậm chí còn nhỏ nhen đến nỗi phải lật đổ cả Tượng đài “Tiếc Thương” của tác giả Nguyễn Thanh Thu, ngồi bất động ngoài cổng Nghĩa Trang, đổ lăng lóc dưới một vũng lầy thảm thương như vậy ? Các anh thương người một chút nũa đi, yêu người một chút nữa đi, cho sửa sang, tu bổ, tô bồi nghĩa trang được khang trang một chút, chắc rằng sẽ không còn hận thù âm ỷ mãi cho đến ngày hôm nay giữa người Việt Nam với nhau. “Xóa bỏ quá khứ, xây dựng tương lai”, xin lỗi các anh đi, chỉ là lời nói sáo rỗng mà thôi. “Việt Nam đang có một triệu người vui, một triệu người buồn” kia mà, lời nói của ông Võ Văn Kiệt còn đó, đâu có sai ? Việt Nam nghe nói cái gì cũng có, quang vinh lắm mà. Thực ra, chỉ các thành phố lớn được phô trương lớn lao, hoành tráng với các trò chơi dị dạng, với mánh khóe lố lăng mới lạ, lùa bịp, khoe khoang cho thế giới nhìn vào, tìm đến rong chơi vài ngày, rồi ra đi, hoang phí một số tiền quốc tế, bỏ vào túi tham lam các anh. Thế rồi có gì thay đổi hay đổi mới đâu ? Cách đây vài hôm thôi, hầu hết các tỉnh Miền Trung ngập lụt nặng nề và bị xả lũ. Nước sông cuồn cuộn trôi phăng ruông đồng, nhà cửa, xe cộ trôi lềnh bềnh khắp nơi, trong lúc dân thì nghèo đói sẵn, nay thiếu ăn thiếu mặc, đói rét la liệt đây đó, phần còn lại rải rác trên nóc các mái nhà, khó khăn cho công việc cứu khổ biết bao nhiêu. Qua hình ảnh trên mạng, thấy các anh cũng có cứu giúp đó, nhưng thiếu nhân sự, thiếu vật liệu chuyên môn, kể luôn cả gạo nước, thuốn men là chính. Cứu chữa gì mà thiếu hẳn những thứ thiết yếu ấy, bỏ mặc dân sống chết mặc bay, nheo nhóc, đói rét, bơ vơ, lạc lõng, thử hỏi Việt Nam có còn xứng đáng là xứ sở quang vinh, đáng sống không ? * Thế rồi chiến tranh về đến Nhatrang ngày một giữ dội hơn. Ở vùng quê cũng vậy, Nhatrang có Đồng đăng, Đồng Bò xa xôi hẻo lánh, từng đám người trong “Bưng” tìm ra cướp bóc, xin xỏ của dân, khuya khoắc tìm về ẩn nấp vào cây lá rậm rạp. hoặc lân la ra ngoài lộ, bắn xẻ từng đoàn quân sự chở đầy lính “Ngụy”, gục chết từng lũ lược trên xe, đem về Quân y viện, người thì bấy nát da thịt, kẻ thì còn chạy chữa được phải bơm nước biển vào người để sống, đêm khuya, khắt nước quá, tự động rút kim tiêm, nút lấy nút để rồi cũng thết thảm thương theo. Đánh giặt như thế là đánh Du Kích hay đánh lén, đánh trộm ? Đánh giặt như thế gọi là kháng chiến giết giặc xâm lăng Pháp, dành độc lập cho nước nhà ? Đánh giặc như thế là “Kháng chiến nhất định thắng lợi” như lời tuyên bố của Đặng Xuân Khu, tức TBT Trườg Chinh ? Trong lúc đó, chỉ một đêm thôi, phái xít Nhật tấn công thực dân Pháp là đầu hàng xa rời va nuố tiếc mảnh đất nô lệ gần 100 năm qua chúng đã cai trị mà thôi. Tuyên truyền như thế hay quá rồi còn gì để mà không thuyết phục, không chiêu dụ đúng lòng căm thù dân chúng từ Bắc chí Nam phải đánh đuổi cho được thằng thực dân Pháp ! Đúng quá rồi, hay quá rồi, có kháng chiền là phải thắng. Tiếng tăm kháng chiến vẫn còn vang vọng cho đến mãi khi đánh ngã gục Điện Biên Phủ vẫn chưa thôi, dùng chiến thuật biển người hàng triệu quân đội nhân dân ta xung phong tiến lên chết thê thảm vì súng đạn, mìn chông và thảm hại hơn các anh còn xua đẩy vô tội vạ hàng triệu người dân Miền Bắc làm dân công thồ gạo nước, súng ống, chết khủng khiếp thêm cả triệu người nữa, xuôi theo rừng Trường Sơn tiếp tế cho chiến trường Miền Nam. Miền Nam cũng lại vì bom rơi, lửa cháy bao nhiêu gia đình tan nát, bao ngôi làng nheo nhóc, bao phố xá thành thị đang phồn hoa phải đau đớn tang thương vì chiến tranh. Thừa thắng xông lên, đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào, thế nhưng người Mỹ vẫn chưa nhảy vào Việt Nam lúc ấy. Hồ Chí Minh gan góc, ly lợm giật micro tuyên bồ là toàn thắng, lật lọng đánh lừa cả nước, cướp chánh quyền vua Bảo Đại dành lại được từ thực thực dân Pháp và quân đội phát xít Nhật đã đầu hàng vì 2 quả bom nguyên tử năm nào. Nước nhà được độc lập, thành lập chánh quyền, có độc lập, Tự Do, do cụ Trần Trọng Kim làm thủ tướng Việt Nam. Hồ Chí Minh sống ở Pháp mãi, viết đơn xin làm công chức, Pháp không nhận, lạc loài xứ người, lêu bêu bữa no bữa đói, may sao được thằng Liên Bang Xô Viết, đem về nhào nặn cho chủ nghĩa Công sản phát sinh đầu tiên tại Liên xô, xong mới cấp cho tiền tài, cơm gạo về truyền bá ra thế giới, kể cả Trung cộng anh Mao Trạch Đông cũng hùa theo giúp sức. Khổ sở thay cộng sản không phải là chủ nghĩa tốt lành gì cho nhân loại. Thế mà bên ta các ông bè bạn ngang ngữa tuổi tác ngây thơ cũng đã bị chiêu dụ theo, đem về nước thông tin và truyền bá, rất phù hợp lòng dân bùng lên quật khởi trong khi Việt Nam đang bị nô lệ thực dân Pháp, cho nên mới thành công. Bọn cộng sản con theo sau này mới noi theo chiến thắng, chiến thắng không phải chủ trương sai, mà chỉ là kẻ ác, cho nên ngày nay kẻ ngu nuội, người không ăn học, không đầu óc, mới đổi tên Saigon thành tên là Thành phố Hồ Chí Minh. Không những thế, TBT Tô Lâm còn ngạo nghễ đổi tên một lần nữa là Phường Hồ Chí Minh thành nhỏ bé hơn, thấp hèn hơn là sao ? Lố bịch hơn nữa, ông Tô Lâm còn láu lém khen Saigon giàu đẹp được các nước bạn ca ngợi là “Hòn Ngọc Viễn Đông”! Đã có người cho rằng ông là kẻ phản Thầy, phản chủ để dành cho được ngôi thứ cao nhất trước nay chưa ai dám làm. Những người chiến thắng sao ích kỷ và hèn mọn vậy? Ví thử như, nếu có ai được toàn quyền đắc lợi đem đổi thay tên Hà Nội có Hồ Gươm cổ vật quý hiếm thành một cái tên thảo khấu nào đó, thì người Hà Nội, dân Hà Nội có chịu nhẫn nhục bị áp đặt hay không ? Cho đến bây giờ trắng đen rõ ràng rồi nhé, Công sản và không cộng sản, Hồ chí Minh có xứng đáng mang tên một thành phố lớn lao, từng phát triển mang tên là Hòn Ngọc Viễn Đông từ xưa nay không nhỉ! Linh hồn huyết thống cổ xưa, từng là máu xương và da thịt của người Miền Nam, sao người Miềm Nam không biết giũ lấy nó và đòi lại cho mình, cho cha mẹ mình còn lưu lại cho con cháu mình đến mai sau : SAIGON ? Ông Tô Lâm cũng đã từng ca ngợi Saigon là “Hòn Ngọc Viẽn Đông” ! Không những người trong nước đã cam phận và nhẫn nhục chịu đựng làm nô lệ quen rồi. Toàn người Việt hãi ngoại từ kẻ từng đấu tranh, từng là họp nhóm họp Đoàn hùng hổ thế kia, thế nọ, kể luôn các ngài tự xưng là lãnh tụ, là Hoàng đế, cho đến các vị từng có đài tuyền hình to bé, mấy anh Livestream có tiếng tăm, học đòi làm hậu duệ VNCH, thậm chí có vị già nua mang cả lon Trung Úy cũ ra khoe khoang trên Cộng đồng mạng, chửi rủa công sản, chán rồi nói toàn cái hay, cái đẹp của xứ người, sau nữa ninh nọt, bợ đỡ, đi làm quảng cáo đầy trang mạng, ca tụng, nịnh hót các cơ sở thương mại người Việt kiếm sống no nê, mà chẳng một lời nói, một câu to bé nào, kêu gọi hay nhắc nhở gì công cuộc phục dựng lại cho lá cờ thiêng chúng ta tại quê nhà. Phải rồi, bây giờ được ăn no mặc ấm, Người Mỹ nuôi dưỡng no béo thì “ăn cơm Chúa phải múa tối ngày” cũng nên đáng phục thôi. Nhưng mà quái lạ, cứ hàng năm lại có người phe ta kéo nhau lũ lượt về Việt Nam tươi cười, vui sướng, khoe khang, đóng góp hàng tỷ đô la cho cộng sản nó xài, là sao ? Làm như thế đúng hay sai ? Nói ít chắc quý vị cũng hiểu nhiều, mà nói nhiều nó cũng thế thôi, có đau lòng hay bị sỉ nhục, phiền lòng thêm. Công sản vẫn mang tiếng lỳ lợm, chửi bới lắm cũng bằng thừa, khen lắm. chê bai nhiều cũng làm gì được nhau ? Chí lớn phục quốc thì cao, nhưng xẹp xuống thì càng thấp, một nhóm nhỏ hải ngoại chẳng ai phục ai, mạnh ai nói thì nói, hô hào thì hô hào, chửi bới, ganh đua, xào xáo nhau thì giỏi, lấy gì gần gũi, lấy gì đoàn kết nhau. Người tự trọng, kẻ có học, nhìn lại mới thấy xấu hổ riêng trong lòng, phân tỏ với ai đây ? Thôi thì kể từ đây, không nói đến chính trị, chính em nữa. Nhưng rồi cũng phải nói ra đây cho nó đỡ bức rức trong người. * Anh và Em người Nhatrang và đích thực sinh trưởng tại Nhatrang. Nhờ Cha mẹ khá, cho chúng ta đi học chung một trường, một lớp Trung học và sắp sửa lên Đại học. Tình chúng ta sau đó đã yêu nhau và bị phát giác ra, đã có từng rỗ ngập đầy thư tình gởi cho nhau, bị mẹ lục ra được, Ba em thì bận công việc suốt ngày cũng làm ngơ không nói gì. Mẹ thì hiền lành, thương người, thương cả chúng ta, lấy quyền trên đe nẹt mấy câu rồi thôi. Thì ra mẹ em, mẹ anh đã to nhỏ với nhau rồi, nên xem chuyện như xong. Tình yêu anh và em được cho phép với nhau trong ý tứ và lễ nghĩa, phép tắc với bề trên, kẻ dưới, là ngoan lắm rồi. Cha mẹ cũng ngầm ước hẹn buổi đầu, ngày tháng nào học hành, thi cử xong, sẽ hợp tác cho chúng nó ở bên nhau. Nghe được, anh cũng về nhà tỏ ngỏ với cha mẹ nghe. Mẹ anh cũng như mẹ em, xem chừng như “môm đăng hộ đối” hợp nhau, chấp nhận cho hai đứa. Hai bà mẹ già cũng đã ngầm trò truyện chúng ta được thoải mái tự do trong khuôn phép gần nhau mãi mãi. Mừng, mừng lắm phải không em ? Em như muốn khóc, anh như cuống cuồng, hai đứa vội ôm thật chặt vào nhau, hôn, hôn thật nhiều vào đôi mắt đẹp và đôi môi hồng của em, tưởng đâu không rời ra được. Nó vừa mằn mặn từ nước mắt em, vừa ngọt ngọt từ trên đôi môi em. Biết nói sao cho hết hương vị tình yêu của hai chúng ta ! Rồi em nấu cơm, luột rau, chiên cá cho anh và em cùng ngồi một bàn dưới sự chứng kiến và giám sát của mẹ cho chúng ta ăn cơm chung với nhau. Cha mẹ em, cha mẹ anh cũng đã ngầm chấp nhận ngày tháng nào học hành thi cử xong, sẽ tác hợp cho nhau. Từ đó, anh và em gần gũi với nhau ngay tại nhà em hay nhà anh. Những ngày tháng ấy mới thật là vui vầy hạnh phúc bên nhau, phải không em ? * Thế rồi, chiến tranh bùng nổ to. Bạn bè anh, đứa bỏ ngang xương trốn học, đứa thi đận xong băng cấp, nhận lệnh phài lên đường nhập ngũ gấp. Ngày anh chuẩn bị vào quân trường, em vào thăm anh kèm theo cả quà cáp và áo quần ấm lạnh để lên đường. Anh bất chợt bắt gặp em chậm nước mắt, tay cầm chiếc khăn tay có thêu hai chữ viết tắt tên anh và em choàng vào nhau. Đôi mắt ướt đẵm mà cảm động vô cùng, anh nói với em : -Đừng khóc, ngày ra trường anh sẽ về thăm em đầu tiên mà em. Rồi từ đó hai đứa không nói câu nào nữa hết, Cho đến khi chiếc xe nhà binh lăn bánh, anh ngoái cổ nhìn lại phía sau, thấy em còn trong đám đông người tiễn đưa, tay cầm chiếc nón lá vẫy vẫy và màu hồng tươi áo em theo gió cuộn trọn người em yêu. -Trong quân trường, anh nhận được được một hộp thư be bé của em kèm theo một con búp bê nhỏ xíu có giây đeo bằng inox nhỏ đính kèm. -Mai này anh có đi đâu hay làm gì, cũng nhớ đeo theo mình, như lúc nào cũng có em bên anh. Em nhớ anh nhiều. -Phải anh sẽ đeo nó theo anh. Vắng em rồi anh biết nhớ ai. Chiến trận dồn dập, ngày ra trường toàn khóa cũng chẳng có mấy ngày phép và cấp tốc phải lên đường theo lệnh trên nhận thẳng đưa ra đơn vị gấp. Anh được thuyên chuyển về một Vùnh Chiến Thuật xa xôi, đóng quân ngay giữa ngả ba lớn của con sông mầu mỡ như máu thịt của toàn đồng đội phe ta, vùng đất chiến lược lớn lao và hiểm nguy nhất Miền Nam. Bên kia sông thì địch quân đông như kiến, lấp ló nhiều nhất về dêm. Bên này của anh, Doang trại vô cùng to rộng, binh lính đông đảo luôn trong tư thế súng đạn nghênh đón địch, đóng chốt chặn giặc đêm ngày. Từ đây, tiếng bom rơi, tiếng súng nổ, trên đầu anh vẫn nón sắt đở đạn, áo poncho che nắng mưa cho mạng sống của anh, lấy đâu thì giờ thay cho tiếng gọi tên em, nhớ em ! Có những đêm không ngủ, anh nhớ em. Giặc giã lâu như thế này, càng không thấy có ngày về chúng ta gặp được nhau. Anh nhớ em, nhớ em đến vô cùng em yêu ! Mắt anh mờ đi, mồm anh đắng chát, thân anh tê buốt tận xương cốt, biết có khi nào em chăm sóc cho anh, hở em ? Gần kia, lại một trái đạn pháo rơi ngay giữa giao thông hào, rung chuyển cả mặt đất, cát rào rào rung chuyển đổ ập trên mái tôn đặt đầy bao cát che đỡ cho thân phận bé nhỏ của anh. Lúc đầu anh còn sợ, sau dần rồi quen thuộc, bơ hẳn nó đi…Cái sống cái chết nó chỉ gấn nhau trong gang tất của người lính trong cuộc nội chiến tàn nhẫn trên quê hương, xứ sở đau khổ này cho đến ngày hôm nay. Lấy gì đây làm vinh quang, làm hãnh diện, anh em một nhà phải đánh giết lẫn nhau ? Quỳ lạy Chúa, quỳ lậy Phật hãy che chở cho đất nước chúng con không còn hận thù ! Anh còn có ngày về bên em, em yêu ! * Ở đây, anh em binh sĩ không sợ đói, rét. Cơm gạo áo quần được tiếp tế đầy đủ, Con sông viền quanh Doanh trại khi nước lớn, nước ròng, cá lội ngập sông. Một hai anh lính, chờ giờ yên, sóng lặng, cầm theo vài quả lựu đạn ném xuống sông là hàng ngàn con cá bị tức hơi, phình bụng nổi lên chết trắng ven bờ, tha hồ vớt lên, nướng tươi ăn với cơm trắng trộn nước mắm ớt hay mắm ruốc kho với thịt ba chỉ, ngon đến no bụng không thôi. Phần nào ăn không hết, xẻ ra moi ruột, vất bừa lên mái tôn của Doanh trại, phơi thật khô, lấy giây nhợ sâu thành giây dài lòng thòng. Một vài anh gần nhà được về phép đôi ba ngày, quàng giây cá quanh mình hoặc xách nặng hai tay, đem về làm quà biếu xén cho gia dình, cho bà con làng xóm mừng vui. Chiến trang vẫn kéo dài. Đêm đêm máy bay thả trái châu bừng sáng cả một vùng sâu rộng, nhìn rõ cả cánh đồng đang mùa lúa chín cùng đám cây lá đen ngòm lẫn nhà cửa cây cối xóm làng của dân cũng rùng mình sợ thót tim. Chẳng anh Việt cộng nào dám thập thò, xin xỏ hay vơ vét hoặc quấy phá dân quanh vùng, hay làng xóm đó đây. Chiêu tối về, phi cơ trục thăng thả lưới xuống, kéo lê xác chết chất chồng lên nhau như củi xếp từng đôi một làm tư, được kéo lên cao, cao xa tít đến một nhà thương nào đó cứu chữa cho họ, may mắn lắm cũng sống được như thương phế binh hay đã chết được đưa đón về quê nhà có cha mẹ, vợ con, thân nhân chôn cất, tiếng khóc gào thảm thương xót đến mũi lòng.Nguyện cầu Đức Phật, Đức Chúa ban phép lành cứu vớt linh hồn họ chóng về nơi Vĩnh Hằng ! * Thời gian vẫn là đây. Chiến tranh cứ thế dồn dập. Đời quân ngũ của anh cũng dời đổi nay đây mai đó, ngày về thăm nhà một xa vắng thêm. Ở quê nhà, ba em là một công chức cao cấp, thuyển chuyển về tỉnh thành khác. Như thế là lạc nhau, lấy đâu mà địa chỉ thư từ cho nhau. Anh yêu em, em yêu anh, cuộc tình chúng ta dứt đoạn từ đây ? Mà đứt đoạn từ đây thật. Anh như người mất trí, không còn gì để mà nghĩ nữa. Em ơi, con búp bê nhỏ xíu vẫn còn mãi mãi gắn chặt trong khuy áo anh, nhắc nhở mãi là có em luôn luôn bên anh. Lời em còn thỏ thẻ bên anh “bao giờ thì em vẫn là của anh”. Anh còn nhớ tự tay mình cài mái tóc ướt lên chiếc cổ lẫn hai bờ vai trắng ngần của em và những giọt nước biển long lanh như những hạt kim cương còn lấm tấm trên bộ ngực no tròn của em khi rời bãi cát trắng, tắm xong. Thực tình anh không hề nghĩ xấu bên em chút nào. Em hồn nhiên như cô nữ sinh ngày nào tung ta tung tăng nắm chặt tay anh đi trên con đường quen thuộc về nhà, có lá me bay trên tóc em, trên tóc anh. em xứng đáng là người con gái trinh nguyên rất đáng cho anh thương yêu và kính trọng.. Anh còn nhớ, nhớ nhiều lắm khi chúng ta cùng ngồi bên nhau dưới bóng mát của những cây bàng to lớn, có từng trái chín rụng ven đường, bỏ vào miệng cạp lấy vỏ bàng. bắt anh nhắm mắt lại, mồm há to để em đút mớm cho anh ăn, chua, ngọt lại dòn, đi thẳng xuống cổ họng lúc nào không hay biết. Cây bàng là một loại cây trái đặc trưng của Nhatrang, ai từmg là con cháu Nhatrang cũng đều biết * Một lần anh chở em đi chơi ngoài Hòn Chồng trên chiếc xe đạp 2 bánh ba má đã mua cho. Chiếc xe cọc cạch lết đi có em ngồi đằng sau bagage sắt, đít em chắc không êm chút nào. Anh vẫn chở, em vẫn ngồi bên anh, thấy lao chao muốn rớt khỏi xe. Anh gắt lên : -Sao không ôm anh cho khỏi ngã ? -Vô duyên, ai lại ôm đàn ông bao giờ. -Thôi nhé, em ở lại đi bộ sau, anh đạp xe đi trước nghe. -ê, ê, sao bỏ em ! -Anh bảo em, em không ghe mà. -Em vùng vằng một hồi rồi mới chịu ngồi chung xe với anh. Xe đang phom phom ngon trớn, bỗng anh thấy như có vòng tay quàng qua bụng anh, lúc đầu còn nhẹ nhàng, còn run rẩy, sau rồi càng lúc cành chặt thêm, đằng sau như có một thân mình mềm mại áp át vào lưng anh -Anh hỏi em nghe, chịu hôn ? -Hỏi gì vậy, hởi đi. -Nhưng có chịu trả lới anh mới hỏi chứ. -Chịu mà, hỏi đi.. -em có …thương anh hôn ? .-Lãng xẹt à, khi không hỏi gì kỳ vậy, khó trả trả thấy mồ, -Thôi anh không hỏi nữa đâu. -Ừ thì hồi đó thấy anh hiền và nhát đáng ghét, em thấy thương thương… -Thiệt hôn ? -Em còn thường thấy anh hay lén lén móc túi áo lấy cây lược nhỏ, chải đầu mà. -Em thương anh bao lâu rồi vậy ? -Anh hay hỏi tào lao quá à. Anh còn nhớ đã mua tặng cây bút máy mực xanh bên ngoài có khắc tên em không ? -Anh nhớ rồi, hôm ấy là ngày sinh nhật em, đúng hôn ? gần một năm rồi phải không? -Vậy mà cũng còn hỏi nữa, ghét anh ghê.Thôi chở em đi. Mãi nói chuyện , hai đứa đã đến giữa cầu Ha Ra. Gió mát rợi từ bên này biển cả phả nhẹ trên hai mái đầu, một vạt áo lụa em tung bay ra phía sau,như mừng vui hiếm có hai đứa cùng bên nhau. -Em biết không, cầu Hà Ra có câu chuyện hay lắm, gần như Truyền tích, người Nhatrang quê chúng mình có biết không ? -Em cũng biết rồi, nhưng anh cứ kể đi em nghe. -Bên kia là Biển rào rạt sóng tràn vào, có hòn núi một, dựng đứng một mình giữa cửa biển, nhang khói ngát thơm của người Xóm Cồn thường tìm ra lễ bái, bên kia là nước con sông Cái lặng lẽ xuôi về và cùng nước biền gặp nhau ngay dưới chân cầu Hà Ra, phân chia hai nhưng cũng cùng chung biên giới hiền hòa, không chia rẽ, không hận thù dập vùi nhau. Mặt nước vẫn phẳng lặng nối liền nguồn sống cho dân gian ruôt thịt hai miền tốt đẹp với nhau.Ngước nhìn lên cao chút nữa ta gặp ngay Tháp Bà PONAGAR, người Chăm, dân tộc người Thiểu số. Huyền thoại truyền rằng Ponagar là người con gái của đấng Bề Trên bị đày xuống trần gian, biến thành xác cây gỗ Trầm Hương quý, quyền phép linh thiêng, trôi dạt đến chôn này, sống tại chốn này, truyền dạy cho toàn dân bản làng nơi đây biết dựng cột, xây tường, lợp mái lá làm nhà để ở. Đức Bà còn dạy cho bà con biết nuôi tằm, dệt vải may mặc áo quần, biết làm lưới đánh cá, biết trồng lúa, ngô khoai, từ đò dân làng mới no cơm áo ấm, biết yêu thương nhau keo sơn một nhà. Đúc Bà linh tiêng lắm, dân Nhatrang luôn một lòng thơ kính Ngài, nhang khói quang năm, chiêm bái Bà nên cùng nhau sửa sang, tu bổ, xây cất thêm sân vườn vây quanh, cây lá xum xuê trù phú, vũng bền không gì suy đổ. Một cổ tháp lớn nhất là thờ Bà, người người vào ra tấp nập, nhang khói quanh năm. Ngoài ra còn vài ngọn tháp bé hơn, tất cả đều được đắp xây công phu ngay ngắn bằng những viên gạch to lớn trộn lẫn với một loại keo đăc biệt, chồng chất cao lên nhau, rồi nhồi nhét rơm rạ vào bên trong chật cứng, đốt lửa cháy to lên nung cho chín hẳn, nên Tháp mới vững chắc mãi từ xưa cho đến nay. Nhiều nhà khảo cổ cũng phải khâm phục. Anh và em cùng bước vào cúng bái Bà trong Thàp mờ mờ tối mù mịt vì khói hương ngào ngạt của ngọn Tháp. Hình tượng Đức Bà xiêm y rực rỡ, đôi nhân từ nhìn xuống đàn con cháu đang xì sụp quà lậy dưới chân Bà cùng với hương khói vây quang. Ra khỏi Tháp rồi, anh hỏi em : -Quỳ lạy Bà, em có cầu nguyện Bà ủng hộ cho anh và em gần nhau mãi mãi không? -Còn phải hỏi. Em quay nhanh mặt đi, môi thoáng dấu một nụ cười. Chiêm bái Tháp Bà xong, anh và em còn đứng nán lại sau tượng rào của Tháp, cùng nhìn xuống dưới kia. Qua vài nhánh lá lòa xòa trước mặt, cả một quang cảnh sáng rực dưới ánh nắng mặt trời buổi sáng, dưới chân núi của Tháp Bà. Cầu Hà Ra vẫn trải mình trên dòng nước lợ của sông và biển, sóng vẫn hiền lành chang hòa nhau. Bên này sông. Những con xuồng nhỏ bé chèo chống qua lai với nhau, truyện trò í ới, bên kia biển các chiếc ghe lớn đang tắp vào đổ đầy từng khoan cá còn tươi sống lên bờ cát của Xóm Cồn đang có đông đảo người chen chúc mua bán, xúc gánh chạy mau kẻo muộn. Gió hiu hiu tung bay vạt áo người con gái qua cầu cùng với cành cây ngọn lá và bóng mát cũng rung rinh theo. Ôi, cảnh của Nhatrang sao mà đẹp đến lạ lùng * Xuống hết các bậc cấp xây bằng gạch đá kiên cố của Tháp Bà, anh đi tìm xe đạp chở em tiếp đến Hòn Chồng. Hòn Chồng là một điểm du lịch Trời ban cho là đẹp nhất Nhatrang. Ai đã từng đến Nhatrang mà không thăm Hòn chồng là một dịp rất thiếu xót vô cùng. Đến Hòn Chồng là phải chọn đi qua 2 lối đến. Một là phải leo lên dốc lưng lửng cao của một ngọn núi thấp, từ đó chân bước nhẹ, lặn lội xuống thấp, gặp ngay Hòn Chồng. Hai là phải từ một xóm dửa, men theo ven theo bãi biển sóng lăn tăng, khách phải tháo giầy dép, chân lội trên nền cát trắng ướt sũng ngập chân một lúc lâu mới tới Hòn Chồng.Tiện và có thì giờ rộng rãi hơn, khách tạt vào một mái lá con con, mua một con cá thu tươi sống hay một cá mực to, nướng trên bếp than lửa hồng, xé thịt tươi, cuộn chung rau tươi vào bánh tráng, chấm với mắm nêm, ăn một bữa ngon cho đã thèm, no nê đầy bụng không biết chán. Xong, khi ra đi tiếp, em không quên mua hai quả dừa xanh, xách tay đem theo : -Mua cho anh đấy. Ăn cá và mắm, ngon mà hôi lắm. Ra ngoài ấy cho anh uống đỡ khát, đỡ thèm. -Sao lúc nào em cũng lo cho anh vậy ? -Thì cùng uống với anh cũng được chứ sao. Dừa xiêm Nhatrang ngọt và nhiều nước mà anh. Anh không cám ơn em, mà chỉ bệu đôi má em thôi : -Em ngoan quá à… Anh và em cùng bước loạng choạng trên nhũng viên đá nhỏ bé ngăn mắp trên mặt cát biển, dưới những viên núi đá cao hơn mặt biển một chút. Có những khe đá con con luồn lách qua các phiến đá, nước biển trong vắt trên mặt cát mịn màng. Những con cá bé lội tung trăng trong nước nhởn nhơ như ngày nào còn chúng mình tập bơi ngoài bãi biển Nhatrang. -Anh ơi.mình leo lên hòn đá chồng trên cao kia đi. Hòn Đá chồng sao mà hiên ngang đứng phong sương với tuế nguyệt, sừng sững trên cao hơn làng xóm dưới thấp kia. Ngay giữa hòn đá thấy có một bàn tay khổng lồ của ai từ thời thuở nào còn lõm sâu thẳm vào đá, trên đấy chi chít những dòng chữ không ngay ngắn, xiêu vẹo của từng du khách đến đây đem theo sơn và viết, viết ngay trên hòn đá to tướng để kỷ niệm tình yêu đôi trẻ, tình yêu bạn bè thân thích mình, gia đình mình, cả cho đến tên réo gọi quê hương mình trên đấy, dù cho sóng bể vỗ vào ghềnh đá không lên được đây, nhưng nắng gió hay mưa bão có quét qua đây cũng không xóa mờ đi được. Hãy đứng mà ngắm xem, cả là một tấm tranh hùng vĩ. Đủ màu sắc xanh. đỏ, tím, vàng hòa quyện vào đây cùng với muôn vạn hồn thiêng của đất nước đều hội tụ vào đây với cát trắng dưới kia và toàn vòm trời cao bao la trên đầu chúng ta. Đẹp vô ngần. Ai dám bảo dân tộc mình, đồng bào mình không biết yêu Quê Hương, yêu Đất Nước chúng mình ! -Anh, anh không lấy viết và sơn viết tên chúng mình lên đá ? Kia kìa trên cao còn khoảng trống nhỏ bé chờ chúng ta đấy. -Anh viết tên anh và em bên nhau lên đó, kể luôn ngày tháng mình đến đây nhé. Không biết mai kia còn có ai viết tiếp thêm vào đấy nữa không em nhỉ. -Anh thì chỉ khéo lo toan.. chúng mình đã có một khoảng trống vừa đủ, vừa đep, không vui vầy hạnh phúc hơn hay sao ? -Em nghĩ hay đấy.thế nhưng mà… -Chứ sao ! Mắt em liếc xéo anh, mặt em vênh váo với anh, vừa thấy ngây ngô vừa thấy thương thương lạ kỳ. -Em ạ, anh ao ước lắm, mai này, nếu có ai, hoặc đôi uyên ương nào đó lên đây cùng viết tên họ cận kề tên chúng ta, chúng ta gần gũi có bạn bè, có anh em ruột thịt, tình làng nghĩa xóm, không xa lìa nhau nữa, đậm đà tình yêu thương nhau hơn, đậm đà ruột thịt gắng bó nhau hơn…, đẹp lắm phải không em ! Mắt em tròn xoe hơn, nụ cười em hớn hở hơn, em vội đứng lên nép sát vào anh : -Mình đi tìm vài viên sỏi đá về làm kỷ niệm đi anh. Anh thấy chưa, khi nào em cũng thấp hơn anh nửa mái đầu. -Nửa mái đầu ! Mái đầu mà lúc nào anh cũng cưng chiều em mà, em cưng. Anh vừa bước đi, vừa lò mò dắt em di tìm một bóng mát của Hòn đá Chồng : -Thôi thế này nhé. Chúng ta cùng tựa lưng vào đá và ngắm cảnh quanh ta đi em. Xa xa kia, bầu trới thì xanh bao la, biển cả thì bát ngát tít ra khơi. Mặt trời mắc cỡ nấp sau rạng núi xanh rì, ngắm mỏi mát mà không thấy chán. Lạy Trời đã ban cho Quê Hương Nhatrang chúng con cũng như Đất nước Việt Nam chúng con có được quang cảnh hùng vĩ muôn đời không bao giờ tan biến hay vỡ thành mảnh vụn cho người ta có cớ lợi dụng làm lễ hội lớn lao, các công trình hoành tráng khác, tệ hại hơn nữa còn bán đi nước ngoài, được dịp xà xẻo đem về vơ vét lợi ích lớn lao cho mình. Đáng chê bai hay nguyền rũa ? * Em ạ, Cho đến nay thời thế đã thay đổi tất cả đi rồi. Em vẫn còn lại tại Quê nhà. Anh đã rời xa đất nước và lưu lạc nơi xứ lạ Quê người đầy ắp Tình người này : Úc Đại Lợi. Anh lúc nào cũng tha thiết nhớ đến em, Anh nhớ lắm nhũng ngày cùng tắm biển bên nhau, buổi chở em bằng xe đạp tại cầu Hà Ra, leo lên từng bậc cấp Tháp Bà PONAGAR, lặn lội từng bước ra đến Hòn Chồng Nhatrang. Đôi mắt thơ ngây, đôi môi hồng thắm của em và anh đã vuốt mái tóc thề của em buổi chiều lộng gió năm nào. Cả đến con búp bê nhỏ bé kèm theo sợi dây inox đính kèm, vẫn còn trong khuy áo của anh. Nơi nào cũng không thể thiếu vắng được em. Từng miếng ăn, thức uống, thậm chí cả ly cà phê sữa cho anh. Tụ nhiên nước mắt ràn rụa trên đôi má của anh. Và anh đã khóc thật. Người ta thường bảo đàn ông không bao giờ khóc. Nhưng thật sự anh đã khóc, khóc vì Đất nước và lòng người vẫn còn căm hờn nhau, chia rẽ nhau. Bao giờ chúng ta đoàn kết được với nhau đây, để anh còn có được ngày về thăm Quê hương yêu quý của anh, thăm Mộ Cốt cha mẹ anh cùng bà con lối xóm quanh anh.Và anh được gặp lại em yêu của anh ? Và em, em có còn tưởng nhớ chúng mình đã có những ngày : “ MỘT THỜI TA ĐÃ YÊU NHAU ”

* Viết xong ngày 11/12/2025 MÙA XUÂN NHƯ Ý

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *