MAY MỘT CHIẾC ÁO DÀI

Có một vị quan khách vào một tiệm may, đặt may một chiếc áo dài. Ông chủ tiệm may bước ra từ tốn chào khách. Trong lúc chào khách, ông ta ngấm ngầm nhìn từ trên xuống dưới một lượt rồi mới lễ phép thưa : -Thưa Ngài, Ngài muốn chọn loại vải nào ạ. -Loại vải nào tốt nhất, đẹp nhất thì may cho ta. Ông khách trả lời một cách nghênh ngang không cần suy tính. Ông chủ tiệm may vội vàng lấy thước, bút giấy ra, cẩn thận đo đạt cho khách và hẹn ngày lấy áo. Một tuần lễ sau, chiếc áo may xong. Ông khách đến lấy áo, Chu choa, chiếc áo sao mà gấm vóc, lụa là cao sang đến thế, mặc vào lại vừa vặn với cái tấm thân nở nang, cân xứng, đẹp ý lắm lắm.                                                           * Xin được nói thêm một chút ở đây cùng quý độc giả, Ở nước ta, ngày còn trọng chữ nho, đàn ông thì lấy chiếc áo The, chiếc áo Thụng, để phân biệt ngôi thứ, phẩm trật mà xum xoe và khúm núm lẫn nhau. Trước Công đường thì quan trên, kẻ dưới, từng hàng sắp xếp ngồi uy nghi và ngay ngắn rất có trật tự. Nơi Mái đình làng thì người ngồi chiếu trên, kẻ chiếu dưới. Hoặc khi đi ngoài đường, người cởi ngựa có lọng che; kẻ thấp hèn đội nón tơi, đi chân đất v.v… Một đôi khi, có yến tiệc, các vị quan trên lại có cuộc vui, rượu ngon, vật lạ, chè chén tương đắt,  rượu ngà ngà say, một vị quan này chắp tay xá xá quan kia, khen tặng rối rít  rồi vỗ tay bôm bóp tự sướng với nhau rất hả hê… Báo hại ông lớn kia lại phải chỉnh đốn khăn đống ngay ngắn, áo quần chỉnh tề, hai tay cung kính, nghiên đầu, vái xá và xưng tụng toàn lời khen ý đẹp, đáp tạ lại cho vừa lòng nhau. Các Ngài thì lúc nào cũng muốn huênh hoang nịnh hót, cái gì cũng nhất, làm thì ít, ăn lại muốn cho nhiều và tánh tình, cốt cách lại thích khoe khang thành tích cho cao, rồi cũng lại đua nhau vỗ tay vang rền cả Hội trường, dị hợm và kịch kởm chẳng giống ai, trông sao mà mà lễ nghi, mà phép tắc và đóng kịch lố bịch, gai mắt không chịu được ! Thế cho nên mới có câu “Áo Thụng vái nhau” là thế. Ngoài xã hội, người lương thiện thì ít, kẻ lọc lừa, phản bội lẫn cướp bóc thì nhiều, móc nối với nhau, túm tùm lập thành phe đảng, bè phái đánh đấm nhau túi bụi và cũng chẳng  mấy chốc thành Đại gia, thành Triệu phú, nhan nhản khắp đó đây, toàn thể như một đám kiêu binh, tha hồ hiếp đáp và bắt bớ người dân không ai bằng, xem ai chẳng ra gì, thấy mà hoảng kinh và mất cả hồn vía. Ôi, thời thế sao mà nó đảo điên đến thế nhỉ !                                                                  * Lại xin được kể tiếp về chuyện ông chủ tiệm may : Một người bạn thân hỏi ông do đâu mà ông may áo dài tài tình đến thế ? Ông chủ tiệm may đủng đỉnh trả lời : -Có gì đâu. Làm nghề nào cũng thế. Lâu năm rồi, kinh nghiệm nó dạy cho ta trở nên chuyên nhiệp trong nghề ấy thôi. Nghề may thì cũng vậy. Cứ mỗi khách vào may áo quần, chỉ cần thấy được cử chỉ, nghe được lời nói, nhìn cung cách cư sử với mọi người của khách là ta đoán được ý muốn của khách, sau đó may áo cho họ…vừa ý ! Này nhé ! -Một vị khách mới ra làm quan, có chức có quyền buổi đầu, dáng người bệ vệ, ngực nở, đầu cổ, mặt mày luôn ngẩng cao lên nhìn đời, thì vạt trước phải dài hơn mặt sau, khi bước đi xênh xang ngoài phố, hai vạt áo phải đề huề ngang nhau, đẹp biết mấy ! -Một vị khách làm quan nửa đời người rồi, tánh tình trở nên điềm tĩnh, ăn nói chững chạc và đi đứng ngay ngắn hơn trước, hai vạt áo dĩ nhiên phải được may dài đều nhau, cân xứng biết bao nhiêu ! -Vị quan khách khi về già thì không còn minh mẫn và kiêu hãnh như trước nữa. Tuổi càng cao, sức khoẻ càng yếu, mắt mờ, chân run, tay mỏi, lưng còng, đi đâu cũng phải lom khom chống gậy đi cùng. Đủ thứ bệnh hoạn kéo đến gậm nhấm thân thể con người! Cuộc đời đã đi qua, nhìn lại bây giờ, chẳng là cái gì cả, cho dù của cải, tiền bạc vơ vét lúc sinh thời có to lớn là bao đi nữa, cũng không quý bằng sức khoẻ như lúc này. Chiếc áo dài bây giờ phải đo may sao cho vạt sau dài hơn vạt trước, để hai vạt cùng dài đều bằng nhau, đẹp đẽ vô cùng ! Thưa các bạn, câu chuyện đến đây được xem như chấm dứt. Xem xong, các bạn hãy tự mình mà suy gẫm nghe. Cám ơn các bạn nhiều. Ngày 09 tháng 08 năm 2024    MÙA XUÂN NHƯ Ý ———————— Lời hay ý đẹp : Chim khôn chọn cây lành mà đậu.

Read More

Ý NHỊ MỘT CÂU CHÀO

Vị phú hộ nhà giàu kia, mướn một ông đồ gìà có tiếng là cao thâm và uyên bác, dạy học cho đứa con trai 12 tuổi. Thầy thì tận tụỵ dạy bảo, trò thì chăm chỉ, siêng năng học hành. Hai thầy trò rất tâm đắc. Chẳng bao lâu, đứa bé học rộng, thông minh, viết nhiều, hiểu nhiều. Vị phú hộ quý thầy, lại vô cùng thương yêu con cái. Một hôm, hai thầy trò dắt nhau dạo phố phường. Phố phường bao giờ cũng đông đúc, đầy đủ mọi hạng người, chen chúc lẫn lộn vào nhau, náo nhiệt. Bỗng một đứa bé ăn xin từ đâu đi lại ngược chiều, gặp thầy, nó vội vàng chắp hai tay lại, kính cẩn cúi đầu chào: -Kính lạy Thầy ạ. Thầy đồ cũng vội chắp hai tay, cúi đầu chào lại đứa bé, cung kính cũng như nó đã cung kính với thầy : -Thầy cám ơn con ! Thằng học trò thấy thế, không hài lòng lắm, mới mở miệng hỏi thầy : -Thưa thầy. đưa bé bần cùng khốn khó, có đáng gì đâu, mà Thầy phải kính cẩn chào hỏi lại nó như thế, hở Thầy ? Thày đồ từ tốn trả lời đứa bé : -Thầy phải chào lại nó, kẻo không nó cho rằng thầy không lễ phép bằng nó, con biết không ? Ngày 1 tháng 8 năm 2024                                                                       MÙA XUÂN NHƯ Ý                                                                           (“Ngày Vui Qua mau” 2017)

Read More

MỘT THỜI TA ĐÃ YÊU NHAU

-Em à. -Có em. -Sáng mai mình đi tắm biển nghe. -Thôi. Em không biết bơi đâu. -Có anh đây mà, sẽ lo cho em. -Dạ em nghe. Tay em nhẹ choàng sửa lại cổ áo chemise cho anh : -Mai mua gì đem theo ăn sáng luôn ngoài ấy ? -Tùy em thôi. -Em mua bánh mì kẹp thịt anh hay ăn và cà phê anh hay uống nhé ? -Em lo cho anh chu đáo quá. -Không lo cho anh thì lo cho ai -Cám ơn em. -Thật không, hay là khéo nịnh là không ai bằng. -Để đấy. Mình đi tắm trước cái đã. Thế là anh nắm chặt tay em và dìu em từng bước xuống nước. Ngoài kia trời đã sáng nhô lên cao, đỏ ối. Những giải mây màu xanh màu hồng khoan thai từ đâu kéo nhau tụ tập kéo về vây quanh mặt trời, tạo thành một vệt dài sáng lóa đến tận nơi anh và em đang bì bỏm dưới nước bên nhau. Cả hàng ngàn con sóng nhỏ cũng đang nô nức đua đòi, tranh nhau trải nhẹ vào bờ cát trắng, Dịu dàng và trong vắt. Anh dắt tay em xuống nước. vài bước đầu em thấy lạnh. Nhưng chỉ chút xíu thôi nước ấm áp tới đùi em. -Nào thì ta tắm nhé em. Anh mạnh tay nhấn chìm người em tới tận cổ gáy và đôi vai no tròn làm em vẫy vùng, giãy dụa lung tung và mồm kêu la chí chóe. -Anh tập cho em bơi Crown trước, môn bơi lội đẹp nhất và phổ thông nhất. Ngoài ra còn bơi chó, bơi ngửa học sau. Em biết không biển Nhatrang hiền mà “độc” lắm, Bờ biển thấp trủng nhất, chỉ ra ngoài 3 thước thôi là ngập đầu, ai đã lỡ trợt chân sa xuống đó, nước cát chùi đi cuốn lôi mất xác mau lẹ, không tìm lại được đâu. Do chỗ đó, người Nhatrang xem như có cái “Huông”, hàng năm phải có một mạng người chết đuối là thường. Người người cũng có cầu nguyện, cũng có cúng bái, luôn luôn mong ước Phước lành, Khác với bờ biển ngoài Vũng Tàu. bãi cát lài lài ra xa 5,6 chục mét, nước chỉ tớ đầu gối, cùng lắm tới lưng quần là cùng, dễ đi, dễ bơi, dễ lội, người tắm biển thoải mái hơn nhiều. -Ui cha, em sợ lắm, không tắm đâu. Mà anh cũng ác lắm cứ kéo em theo tắm làm gì nữa, anh, anh… -Anh tắm lâu quen rồi, quen thuộc biển rồi, không sao. -Ba mẹ không ngăn cấm, la rầy anh sao ? -Có chứ, roi vọt cũng đã đầy mông đít, nhưng anh vẫn mê theo mấy thẳng bạn cùng trường đi tắm chung hoài, có sao. -Em biết không, người đã từng trải, kinh nghiệm nhiều, bơi giỏi, có thả họ vào nước nơi đâu, sâu bao nhiêu cùng không thể nào chìm. Họ có thể khoắng tay, chân đạp nước, đứng một chỗ như chơi. Nhọc mệt quá, họ có thể bơi chó, hay lật mình bơi ngửa, mắt nhìn mây sao trên Trời cho vui. Bây giờ đến em nhé. Em lấy 2 tay bấu chặt vào bờ cát cạn đi, thân mình duỗi thẳng, 2 chân đập đều đều lên xuống trên mặt nước đi, chừng nào mỏi mệt thì nghỉ. Khoảng độ 5.7 ngày, vẫn làm theo lời anh dặn, chân không đạp nước nữa, tự nhiên em thấy thân mình nhẹ và như nổi bập bềnh, tuy mỏng mang không lẹ hai tay, thân mình và đầu em chìm lỉm xuống biển thì đã có bàn tay anh nâng đỡ bụng em lên nhẹ nhàng đưa đi. -Hai tai em quay tròn đều và chân vẫn đập đều trên nước, chóng ngoan… Vài hôm sau, cứ thế mà làm vì luôn có anh bên mình, em bạo dạn bơi môt mình thêm vài bước nữa cho êm… -Em giỏi ghê, tập bơi nhanh lắm, bơi được rồi đấy. Chỉ cần mua cho em một cái phao quàng quanh mình nũa là em bơi giỏi cho mà xem. Em không nói gì nữa, hai tay vốc từng vốc cát đắp lên lưng anh đang nằm xấp phơi nắng : -Anh biết em đắp cát trên lưng là làm gì không ? -Sao ? -Làm cái Kim tự tháp trên lưng, da anh khỏi bị nám đen, xấu lắm biết không. Trong lúc hai tay anh đan vào nhau, nâng mặt anh lên để em đút cho anh gặm từng khúc bánh mì béo ngậy và uống từng ngụm cà phê thơm phức lan tỏa quanh mình. -Sao em không uống chung với anh ? -Em không quen uống cà phê.- -Thôi em phủi sạch cát trên lưng cho anh, chút nữa về nhà còn tắm nước ngọt lần nữa cho sạch bớt muối biển bám quanh người. Hạnh Phúc là gì ? Hạnh Phúc êm đềm này có phải hai bên cha mẹ chúng ta đã ban cho chúng ta được gần nhau và yêu nhau như vầy không nhỉ ! -Lậy Trời ban cho chúng con đời đời mãi mãi yêu nhau, có nhau, trong lúc chiến tranh Nước nhà ngày một bùng lớn nhanh. Anh và em đều ghét chiến tranh. Chiến tranh là Nội chiến chỉ phân chia Bắc và Nam, chỉ đem lại mất mát và đau thương cho nhau. Mai kia có Tổng động viên, anh có xa em. Chúng ta vẫn yêu nhau và không xa nhau em nhé. Em ngoan ngoản tựa đầu vào vai anh để anh còn được vuổt mái tóc đen huyền và hôn lên đôi mắt nai tơ của em khi âu yếm nhìn anh. -Khi nào thì em cũng vẫn thấp hơn anh nửa mái đầu ! -Vâng, em vẫn thấp hơn anh nửa mái đầu nhưng chúng vẫn mãi mãi gần nhau ! Mong…

Read More

TRĂM CHỮ NHẪN

Truyện kể lại rằng, này xưa có gia đình ông Trương Công Nghệ, họ hàng sống với nhau chín đời : cố, nội, ông, bà, con, cháu, chắt, chít…tính sơ sơ trên dưới trăm người, lúc nào cũng yêu thương, nhịn nhường, bảo bọc nhau rất mực thuận hoà, vui vẻ và êm ấm, chẳng bao giờ gây gỗ, ganh đua hoặc lục đục, chia lìa và xa cách nhau. Dân trong làng, nhà nhà đều biết, người người đều khen. Lới hay, tiếng tốt dần dần lan xa… đến tai Vua. Nhà Vua bèn ngự giá thân chinh đến tận nhà, xem xét cho rõ sự tình. Toàn thể họ hàng, áo quần chỉnh tề phủ phục. Người Trưởng tộc kính cẩn dâng lên Vua một tờ tấu trình, trên ấy có 100 chữ NHẪN. Vua mới hiểu ra, ban thưởng trọng thể, rồi hồi loan.                                                            * Câu chuyện đến đây là hết, ngắn gọn mà vô cùng thâm thuý ! Tổ Tiên chúng ta đã dạy chúng ta từ lâu rồi, mãi mãi sao không biết vâng lời !                                                                * Người ngoại quốc từng cho chúng ta mỗi người đều có một ông Vua hoặc một Lãnh chúa trong lòng. Chữ NHẪN quý báu kia vẫn chưa thuộc lòng, cho nên đến nay chúng ta vẫn còn đố kỵ, ganh ghét, xem thường nhau, đến nỗi phải hận thù, giết chóc, phân ly nhau…thì làm sao có được chín họ như gia đình ông Trương Công Nghệ ngày xưa !? Ngày 13  tháng 08  năm 2024            TÂM NGỌC —————– Lời hay ý đep : Biển đưa thuyền đi, biển cũng có thể lật thuyền chìm.

Read More

CÂY CỔ THỤ GIÀ

Dưới một mái nhà, cha mẹ sinh ra ba người con trai, sống với nhau hoà thuận. Lớn lên. ba anh em lần lượt lấy vợ. Cha mẹ già rồi cũng mất di. Một hôm, toàn gia đình họp lại, bàn chuyện chia lìa, mỗi gia đình tìm sống một nơi. Chắc cũng tại ba cái mụ đàn bà kia, tối ngày lộn xộn nhau hoài, nhức đầu ! Tài sản của cha mẹ để lại chỉ là một mái lá đơn sơ. Một bàn thở Tổ Tiên với cặp chân đèn cùng bát nhang, hương khói đạm bạc thường xuyên trong những ngày Giỗ Tết. Của cải trong nhà chỉ là năm ba chiếc gường xiêu vẹo cùng mền gối xô lệch, lủ khủ những nồi niêu xong chảo, cái cũ, cái mòn… Sống nghèo như vậy đã từng một thời vui vầy, êm ấm, nay bỗng chốc chia lìa ! Sáng ra, ông anh cả dậy sớm, mở cửa, bỗng hai tay ôm mặt, khóc oà. Trước sân nhà, chỉ còn một cây cổ thụ già tươi tốt mọi ngày, định cưa xẻ làm ba, chia cho nhau, giờ thì tự nhiên nó cũng chết từ lúc nào rồi. Trời ơi, cây cối nó còn biết đau xót cho cảnh chia lìa, thà chết đi, chứ không chịu cảnh bị cưa xẻ làm ba cho các người tranh dành, xâu xé nhau. Thôi thế từ đây không còn cành lá xum xuê, bóng mát chan hoà che phủ cho anh em từng xum vầy, sum họp với nhau. Cả ba gia đình cũng từ đó hiểu được, khóc lóc theo, vây nhau ôm quanh cây cổ thụ, đã đi rồi ! Và cũng từ đó, ba gia đình trở lại vui vẻ, sống thuận hoà mãi mãi bên nhau.                                                                  * Giá mà chúng ta biết được như vậy, nên gần gũi nhau, nên yêu thương nhau, đẹp biết bao nhiêu ! Ngày 01 tháng 09 năm 2024    MÙA XUÂN NHƯ Ý —————— Lời hay ý đep : Đừng xem thường những lỗ lớn.                           Những lỗ nhỏ có thể làm đắm tàu !

Read More

Melbourne – Thành phố yêu thương

Melbourne thức giấc trong sươngGió khe khẽ chạm, thơm hương ngát trờiYarra nước chảy lững lờPhố phường rộn rã, cuộc đời thắm duyên*Nắng chiều rải sắc vàng tươiCông viên thoáng mát, hoa cười trong xanhĐồi cao, mây trắng mỏng manhLá thu rơi nhẹ, quyện quanh lối mòn*Chợ Queen tấp nập người quaHương cà phê đắng lan xa phố chiềuNgười đông, lòng vẫn muốn yêuGiữa dòng nhộn nhịp, cô liêu bao điều*Đêm về lấp lánh ngàn saoSông in bóng nước, nhà cao ngã dàiGió đưa tiếng hát miệt màiMelbourne say giấc, mượt mà trong mơ*Melbourne đằm thắm dịu dàngMelbourne rạng rỡ, ngập tràn niềm tinDấu yêu còn mãi lung linhKhắc sâu kỷ niệm, ghi hình trong tim

Read More

BUỒN SONG VẪN BUỒN

Cách nay khoảng hai năm, tôi về thăm Saigon một chuyến trong hai tuần lễ. Xa chẳng bao lâu, bây giờ Saigon thay đổi quá chừng.Một buổi sáng, tôi bước vào chợ Bến Thành, cổng Tây hay cổng Bắc gì đó không còn nhớ nữa, tôi choáng ngợp ngay ! Saigon cái gì cũng mới, cái gì cũng đẹp.Một sạp bán mỹ phẩm choáng lộng đập vào mắt tôi ngay. Tôi đứng dừng hẳn lại, mắt mình chậm rải ngắm nhìn toàn sạp từ trên kệ cao ngất ngưỡng, đến trong các kệ thấp bé lồng tủ kính trong vắt, đâu đâu cũng toàn là nước hoa, đủ màu sắc, đủ hàng hiệu ngoại quốc, từ cao cấp cho đến hạng bình dân và cả cho đến loại nước hoa dành cho đàn ông cạo râu cũng có.Thấp thoáng trong sạp, bóng dáng một người đàn bà quay lưng ra ngoài đang lúi húi kê dọn lại các lọ nước hoa cho ngay ngắn và đẹp đẽ hơn. Mái tóc đen mướt được búi gọn để lộ ra chiếc cổ trắng ngần da thịt của một người đàn bà sang cả. Chợt thấy tôi đang đứng lù lù trước sạp, nàng vội đứng lên tươi cười vui vẻ chào đón khách. Dáng nàng mảnh mai, khoan thai với nụ cười cùng đôi hàm răng trắng ngà ngọc và khuôn mặt nàng tỏa sáng, mịn màng, má hồng hào, đôi môi phơn phớt chút son hồng và nhất là đôi mắt nàng có chút e lệ, thoáng lấp lánh khi nhìn đến tôi. Nàng mặc một chiếc áo hoa ngắn tay, đôi bàn tay nuột nà, thấy thấp thoáng cái đồng hồ đắt tiền và một chiếc nhẫn kim cương nhỏ bé khi ẩn khi hiện trên ngón tay bé bỏng của nàng.Tôi chợt như một kẻ thẩn thờ không biết mình đang ngắm nàng hay ngắm nước hoa !

Read More

MỘT GIÂY PHÚT THÔI !

Trăng nằm trần truồng trên rừng núi, ngâm mình nuột nà giữa giòng nước tinh khôi của biển cả, để rồi đợi đêm về ngủ vùi sâu vào bóng đêm bao la của Trời đất nhiệm màu. không gợi dục, cũng không mời gọi hiến dâng đam mê trần tục…Trang đài quá, Cao sang quá, vương vấn nỗi nhớ mãi không thôi. Một thời nào đó, em đã thầm thì bên tôi “Buổi sáng cười vui ha ha, tối về em chết lịm trong tim anh…Em sẽ đợi, hãy đến bên emkhi nào anh muốn”. Trực nhớ ngay đến mấy câu thơ của Hàn Mặc Tử: “Trăng nằm sóng soải bên cành liễu,Đợi gió đông về để lả lơi…Vô tình để gió hôn lên máBẽn lẽn làm sao lúc nửa đêmEm sợ lang quân em biết đượcNghi ngờ tới cái tiết trinh em” Bài thơ cứ làm anh ngẩn ngơ mãi không thôi. Em à, em ở nơi nào rồi? Bao giờ, mình gặp nhau, biết có nhận được nhau và anh có được nắm bàn tay kiêu sa của em?Tông màu đen đẹp quá.Ngắm em trong ảnh bỗng dưng chợt nhớ đến người yêu ngày nào của mình. Vẫn khuôn mặt khả ái ấy, đôi mắt u uẩn ấy, vẫn nét mũi dọc dừa ấy, vẫn đôi môi e ấp như đóa hoa vừa chớm nở, mấp máy và e ấp buông lơi mời đón nụ hôn của anh, tình yêu mà chúng ta chẳng được gần nhau. Ôi, môi tìm môi… mãi mãi mình không được gần nhau trong cuộc đời này ! Khuôn mặt khả ái với làn da trắng thơm tho ấy đã từng yêu nhau nhưng chưa một lần anh được hôn em. Vẫn mái tóc mượt mà buông lơi như dòng nước mắt nghẹn ngào tuôn trào trên má em khi chúng ta đã xa nhau. Cả thân người em cũng màu đen. Tông màu đen quyến rũ đến lạ lùng ! Đôi bàn tay trắng nuột nà của em, anh cũng chưa từng một lần vuốt ve nắm bắt được em… Tình yêu anh, Tình yêu em, xa rồi phải không em ? Nhớ mãi làm chi cho thêm xót xa ở trong lòng : “Ta đặt em lên ngai thờ Nữ SắcTrong âm thầm chiêm ngưỡng một làn da……Ôi cám dỗ! Cả mình em băng tuyếtGợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân…”(Thơ Đinh Hùng)Anh mê thơ Đinh Hùng, thơ Hàn Mặc Tử cùng những văn, nhạc và những giọng ca tiền chiến ngân nga hát lên đi sâu vào lòng người từ khi anh chưa sinh ra đời cho đến ngày hôm nay. Ở xứ người xa lạ bao nhiêu cây số, thế mà anh vẫn giữ mãi thật sâu vào ký ức của anh. Thật là một gia tài vô cùng đồ sộ của Quốc gia, của Dân tộc, quý giá hơn vàng ngọc trên thế gian này, người dân Miền Bắc đến Miền Nam cũng cùng hát, cũng cùng nghe, ngàn đời vẫn ca tụng, nâng niu, vẫn gìn giữ, tô bồi cho mai sau…Nó nhân văn quá, nó bao dung Tình Người quá, nó sâu lắng vào lòng người lắm lắm, mỗi lần trình diễn, mọi người cũng chùng lòng đam mê say đắm. Thế mà mấy độ sau này, ai lại nở chê bai, cấm đoán, sửa đổi cả giòng nhạc và lời ca, vô pháp luật, phạm bản quyền là sao nhỉ ! Thôi nhé, chúng ta không nói đến chuyện đó nữa. Xin chỉ nói đến chuyện Tình yêu của chúng mình thôi em nhé. Chiều chiều về, anh mê mẫn cùng làn gió thoảng quanh mình, chớm lạnh với chút nắng muộn còn rơi rớt trên nóc nhà hàng xóm bên kia trước khung cửa sổ nhà anh. Con đường trước cửa vắng hoe. Chẳng bóng người và cũng chẳng xe cộ qua lại, buồn thiu. Bây giờ là ở Úc châu. Cơn gió cuối đông muộn màng luồn lách qua hàng cây trơ trọi lá suốt trên con đường mãi vươn xa… Chẳng còn gì nữa hết, có chăng còn lại lá vàng rơi rụng tả tơi ngập đầy hai ven đường, bóng mát buổi chiều đây đó chưa phủ đầy ngập lối đi của mặt trời thoi thóp trên mái đầu của anh. Anh đi tìm em, em tìm anh, tình yêu dù chưa phai nhạt, tưởng như nồng nàn quấn quít bên nhau, tưởng như hờ hửng xa nhau mãi mãi. Hãy nhìn tấm ảnh trước mặt chúng ta kia kìa, chiếc ghế tựa ngồi đã rêu phong, gỗ cây đã rệu rã mục nát, xiêu vẹo và gãy đỗ, viền quanh toàn cây lá và cỏ dại hoang vu, không gian ủ ê đến rợn người, tưởng tượng như câu hát trong một bài hát nào nổi tiếng chúng ta đã nghe “Hoang phế khi đã gặp nhau”. Người yêu ngày nào của anh đẹp lắm. Em có còn nhớ ngày đó cùng ngắm một tấm hình người con gái đứng một mình ven bờ ao làng, bóng em lung linh trải dài trên mặt nước, anh đã thốt lên “Em xinh em đứng một mình cũng xinh”. Thôi thì, biết sao được, chúng ta xa nhau mà không gần được nhau. “Anh biết em đi chẳng trở về,Dặn ngàn liễu rũ với sương che,Em đừng quay lại nhìn anh nữa,Anh biết em đi chẳng trở về”(Nhạc sĩ Anh Bằng đã nói hộ cho chúng ta rồi đó em ạ) “2 năm tình lận đận2 đứa cùng xanh xaoMùa đông 2 đứa lạnhCùng thở dài như nhau”Thơ khúc của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên sao mà buồn vậy hở em ? Thi sĩ Vũ Hoàng Chương cũng nói với anh mấy giòng thơ : “Em ơi, lửa tắt bình khô rượuĐời vắng em rồi say với ai” Thôi nhé, Tình mình chỉ có bấy nhiêu. Nhắc mãi làm chi nữa cho thêm đắng lòng. Mai kia em có đi…

Read More