BUỒN SONG VẪN BUỒN

Cách nay khoảng hai năm, tôi về thăm Saigon một chuyến trong hai tuần lễ. Xa chẳng bao lâu, bây giờ Saigon thay đổi quá chừng.
Một buổi sáng, tôi bước vào chợ Bến Thành, cổng Tây hay cổng Bắc gì đó không còn nhớ nữa, tôi choáng ngợp ngay ! Saigon cái gì cũng mới, cái gì cũng đẹp.
Một sạp bán mỹ phẩm choáng lộng đập vào mắt tôi ngay. Tôi đứng dừng hẳn lại, mắt mình chậm rải ngắm nhìn toàn sạp từ trên kệ cao ngất ngưỡng, đến trong các kệ thấp bé lồng tủ kính trong vắt, đâu đâu cũng toàn là nước hoa, đủ màu sắc, đủ hàng hiệu ngoại quốc, từ cao cấp cho đến hạng bình dân và cả cho đến loại nước hoa dành cho đàn ông cạo râu cũng có.
Thấp thoáng trong sạp, bóng dáng một người đàn bà quay lưng ra ngoài đang lúi húi kê dọn lại các lọ nước hoa cho ngay ngắn và đẹp đẽ hơn. Mái tóc đen mướt được búi gọn để lộ ra chiếc cổ trắng ngần da thịt của một người đàn bà sang cả. Chợt thấy tôi đang đứng lù lù trước sạp, nàng vội đứng lên tươi cười vui vẻ chào đón khách. Dáng nàng mảnh mai, khoan thai với nụ cười cùng đôi hàm răng trắng ngà ngọc và khuôn mặt nàng tỏa sáng, mịn màng, má hồng hào, đôi môi phơn phớt chút son hồng và nhất là đôi mắt nàng có chút e lệ, thoáng lấp lánh khi nhìn đến tôi. Nàng mặc một chiếc áo hoa ngắn tay, đôi bàn tay nuột nà, thấy thấp thoáng cái đồng hồ đắt tiền và một chiếc nhẫn kim cương nhỏ bé khi ẩn khi hiện trên ngón tay bé bỏng của nàng.
Tôi chợt như một kẻ thẩn thờ không biết mình đang ngắm nàng hay ngắm nước hoa !

  • Thưa ông, cần chi ạ ?
    Tôi như chợt tỉnh cơn mê. Và luống cuống thế nào ấy, tôi chỉ vội ngay vào một hộp nước hoa đang được trưng bày giữa lòng tủ kính trước mặt. Ngưới đẹp bán hàng nhẹ nhàng mở cửa tủ đem ra cho tôi.
  • Bao nhiêu tiền hở chị ?
  • Dạ 2 triệu rưỡi thưa anh.
    Thôi chết tôi rồi. Có bao giờ tôi biết xài đến thứ nước hoa đắt tiền này đâu. Mà nước hoa lại là nước hoa của phụ nữ dùng, chứ đâu phải là loại nước hoa dùng cho đàn ông cạo râu đâu mà làm như sang trọng lắm, mới hỏi tới !
    Nhưng tôi chưa kịp lấy ngay bình tĩnh, mắt như ngây dại, hai tay cũng cố gắng nâng niu, vuốt ve hộp nước hoa, ra cái điều mê mẫn một lúc rối mới nhẹ nhàng đặt nó lên mặt tủ kính trước mặt, nhẹ nói với nàng :
  • Tôi chọn nhầm nước hoa rồi chị ạ. Xin lỗi, tôi xinb trả lại chị.
    Ngỏ lời chào nàng và vội bước đi mau, nhưng tôi cũng kịp bắt gặp vẻ mặt nàng nhăn nhó bực bội và miệng lẩm bẩm gì đó, dáng điệu như không bằng lòng cho lắm :
  • Xí, không đủ tiền mà cũng đòi mua hàng hiệu cao giá….
    Biết sao hơn được, nên tôi sẽ ghi nhớ mãi sau này không hề dám đường đột đi mua hàng vô ý tứ như vậy nữa. Dù rằng đã từng biết, chợ Saigon từ xưa tới nay vẫn ció tiếng là nói thách và hay khéo xua đuổi khách khi mà không vừa ý họ. Nhiều khi họ còn kiếm giấy vụn đốt “phông lông”, vun vãi quơ nhanh, “xả xui” cho nhanh để gặp được may mắn khác đến với mình.
    Quái lạ, khi ra về, sao tôi vẫn cứ tơ tưởng và nhớ mãi đến người phụ nữ bán nước hoa kia nhỉ ? Bởi vì nàng đẹp, nét đẹp thanh nhã và hiền hậu đến lạ lùng ! Thiệt là “quê” một cục.
    Cho nên đêm đêm một mình trơ trọi nằm nơi khách sạn mà cứ tơ tưởng đến một người phụ nữ bán nước hoa tại chợ Bến Thành. Biết làm sao đây gặp lại nàng lần thứ hai ! Tình này có phải là Tình yêu, Tình thương hay là Tình nhớ ? Nó dắn vặt tôi hoài, thét rồi không thiết đi đâu chơi ở Saigon nữa. Thế rồi một hôm dạo phố, tôi đi ngang qua một cửa hàng bán hoa cạnh đấy. Ở đây, sao mà hoa đẹp quá chừng, ngập đầy như cả một rừng hoa. Tôi bước ngay vào tiệm bán hoa và bước ngay đến quày của ngườ chủ :
  • Ở đây bán hoa đẹp quá.
    Rồi tôi nói tiếp :
  • Tôi muốn đặt mua nguyên một tháng hoa. Hoa hồng là hoa đẹp nhất phải không bà chủ ? Bà chủ cứ chọn cho tôi mỗi lần một cành hoa hồng nào tươi nhất và cao tiền nhất, bao nhiêu tiền tôi cũng chịu và xin trả tiền đủ trước một tháng, với điều kiện mỗi buổi sáng sớm khi chưa mở cửa, cho người đem một cánh hoa hồng đó đến đặt trước một sạp bán nước hoa số… tại chợ Bến Thành. Đều đặn như vậy, trường hợp có ai bắt gặp hay người chủ bán nước hoa có bất ngờ chận hỏi, tuyệt đối lựa lời từ chối và lựa lời tử tế là chỉ biết có một vị khách lạ nào đó đến đặt mua hoa rồi vội bỏ đi, thế thôi. Hết tháng này, tôi lại đến đặt mua hàng tháng tới tiếp. Dĩ nhiên là ngưồi chủ bán hoa ok là cái chắc.
    Như thế cũng được rồi. Ít ra nó cũng làm mình nguôi ngoai thầm yêu trộm nhớ đến người bán hoa….
    Một tuần lễ sau tôi về lại xứ người. Tôi cũng không mong gì gặp lại người phụ nữ bán hoa tại chợ Bến Thành nữa. Mấy lần có vài người bạn về Việt Nam thăm nhà. Tôi có nhờ họ tìm kiếm dùm sạp bán nước hoa vẫn còn đó và người đẹp bán nước hoa cũng còn đó. Đặc biệt, một cánh hoa hồng vẫn luôn luôn được cắm trên một lọ cắm hoa hồng bằng sứ đẹp màu, cũng luôn còn được trang hoàng ở nơi chốn đẹp nhất trong sạp, cho đến hôm nay vẫn còn ! Hỏi ra, nàng cho biết nàng vẫn còn giữ mãi nét đẹp ấy, và chờ mãi, chờ mãi vẫn chưa thấy người tặng hoa cho nàng đến hôm nay.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *