Trăng nằm trần truồng trên rừng núi, ngâm mình nuột nà giữa giòng nước tinh khôi của biển cả, để rồi đợi đêm về ngủ vùi sâu vào bóng đêm bao la của Trời đất nhiệm màu. không gợi dục, cũng không mời gọi hiến dâng đam mê trần tục…Trang đài quá, Cao sang quá, vương vấn nỗi nhớ mãi không thôi. Một thời nào đó, em đã thầm thì bên tôi “Buổi sáng cười vui ha ha, tối về em chết lịm trong tim anh…Em sẽ đợi, hãy đến bên emkhi nào anh muốn”.
Trực nhớ ngay đến mấy câu thơ của Hàn Mặc Tử:
“Trăng nằm sóng soải bên cành liễu,
Đợi gió đông về để lả lơi
…
Vô tình để gió hôn lên má
Bẽn lẽn làm sao lúc nửa đêm
Em sợ lang quân em biết được
Nghi ngờ tới cái tiết trinh em”
Bài thơ cứ làm anh ngẩn ngơ mãi không thôi. Em à, em ở nơi nào rồi? Bao giờ, mình gặp nhau, biết có nhận được nhau và anh có được nắm bàn tay kiêu sa của em?
Tông màu đen đẹp quá.
Ngắm em trong ảnh bỗng dưng chợt nhớ đến người yêu ngày nào của mình. Vẫn khuôn mặt khả ái ấy, đôi mắt u uẩn ấy, vẫn nét mũi dọc dừa ấy, vẫn đôi môi e ấp như đóa hoa vừa chớm nở, mấp máy và e ấp buông lơi mời đón nụ hôn của anh, tình yêu mà chúng ta chẳng được gần nhau. Ôi, môi tìm môi… mãi mãi mình không được gần nhau trong cuộc đời này ! Khuôn mặt khả ái với làn da trắng thơm tho ấy đã từng yêu nhau nhưng chưa một lần anh được hôn em. Vẫn mái tóc mượt mà buông lơi như dòng nước mắt nghẹn ngào tuôn trào trên má em khi chúng ta đã xa nhau. Cả thân người em cũng màu đen. Tông màu đen quyến rũ đến lạ lùng ! Đôi bàn tay trắng nuột nà của em, anh cũng chưa từng một lần vuốt ve nắm bắt được em… Tình yêu anh, Tình yêu em, xa rồi phải không em ? Nhớ mãi làm chi cho thêm xót xa ở trong lòng :
“Ta đặt em lên ngai thờ Nữ Sắc
Trong âm thầm chiêm ngưỡng một làn da
……
Ôi cám dỗ! Cả mình em băng tuyết
Gợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân…”
(Thơ Đinh Hùng)
Anh mê thơ Đinh Hùng, thơ Hàn Mặc Tử cùng những văn, nhạc và những giọng ca tiền chiến ngân nga hát lên đi sâu vào lòng người từ khi anh chưa sinh ra đời cho đến ngày hôm nay. Ở xứ người xa lạ bao nhiêu cây số, thế mà anh vẫn giữ mãi thật sâu vào ký ức của anh. Thật là một gia tài vô cùng đồ sộ của Quốc gia, của Dân tộc, quý giá hơn vàng ngọc trên thế gian này, người dân Miền Bắc đến Miền Nam cũng cùng hát, cũng cùng nghe, ngàn đời vẫn ca tụng, nâng niu, vẫn gìn giữ, tô bồi cho mai sau…Nó nhân văn quá, nó bao dung Tình Người quá, nó sâu lắng vào lòng người lắm lắm, mỗi lần trình diễn, mọi người cũng chùng lòng đam mê say đắm. Thế mà mấy độ sau này, ai lại nở chê bai, cấm đoán, sửa đổi cả giòng nhạc và lời ca, vô pháp luật, phạm bản quyền là sao nhỉ !
Thôi nhé, chúng ta không nói đến chuyện đó nữa. Xin chỉ nói đến chuyện Tình yêu của chúng mình thôi em nhé.
Chiều chiều về, anh mê mẫn cùng làn gió thoảng quanh mình, chớm lạnh với chút nắng muộn còn rơi rớt trên nóc nhà hàng xóm bên kia trước khung cửa sổ nhà anh. Con đường trước cửa vắng hoe. Chẳng bóng người và cũng chẳng xe cộ qua lại, buồn thiu. Bây giờ là ở Úc châu. Cơn gió cuối đông muộn màng luồn lách qua hàng cây trơ trọi lá suốt trên con đường mãi vươn xa… Chẳng còn gì nữa hết, có chăng còn lại lá vàng rơi rụng tả tơi ngập đầy hai ven đường, bóng mát buổi chiều đây đó chưa phủ đầy ngập lối đi của mặt trời thoi thóp trên mái đầu của anh. Anh đi tìm em, em tìm anh, tình yêu dù chưa phai nhạt, tưởng như nồng nàn quấn quít bên nhau, tưởng như hờ hửng xa nhau mãi mãi. Hãy nhìn tấm ảnh trước mặt chúng ta kia kìa, chiếc ghế tựa ngồi đã rêu phong, gỗ cây đã rệu rã mục nát, xiêu vẹo và gãy đỗ, viền quanh toàn cây lá và cỏ dại hoang vu, không gian ủ ê đến rợn người, tưởng tượng như câu hát trong một bài hát nào nổi tiếng chúng ta đã nghe “Hoang phế khi đã gặp nhau”.
Người yêu ngày nào của anh đẹp lắm. Em có còn nhớ ngày đó cùng ngắm một tấm hình người con gái đứng một mình ven bờ ao làng, bóng em lung linh trải dài trên mặt nước, anh đã thốt lên “Em xinh em đứng một mình cũng xinh”.
Thôi thì, biết sao được, chúng ta xa nhau mà không gần được nhau.
“Anh biết em đi chẳng trở về,
Dặn ngàn liễu rũ với sương che,
Em đừng quay lại nhìn anh nữa,
Anh biết em đi chẳng trở về”
(Nhạc sĩ Anh Bằng đã nói hộ cho chúng ta rồi đó em ạ)
“2 năm tình lận đận
2 đứa cùng xanh xao
Mùa đông 2 đứa lạnh
Cùng thở dài như nhau”
Thơ khúc của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên sao mà buồn vậy hở em ?
Thi sĩ Vũ Hoàng Chương cũng nói với anh mấy giòng thơ :
“Em ơi, lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng em rồi say với ai”
Thôi nhé, Tình mình chỉ có bấy nhiêu. Nhắc mãi làm chi nữa cho thêm đắng lòng. Mai kia em có đi lấy chồng hay đã có chồng rồi, anh cũng thấy buồn trong lòng !
*
Em ơi, Em là đóa hoa hồng nở thắm buổi ban mai, anh là cánh bướm vàng kia lờ lững vỗ cánh vây quanh, chưa một lần đáp xuống đậu bên em để hút mật ngọt, dâng cho đời, dânh cho cha mẹ anh, cho cha mẹ em cùng toàn dân Việt Nam thân yêu chúng ta trong và ngoài nước cùng chung hướng một nhà và cho cả đất nước người xa lạ Úc châu bao la Tình Người đã cưu mang và nuôi nấng anh cho đến hôm nay.
Kìa mái tóc buông lơi của em không dệt được thành võng, đong đưa anh vào một giấc ngủ bên nhau và nước mắt em không nhỏ được thành từng giòng nồng ấm ướt đẩm trên vai áo anh, mãi mãi xa cách không được gần nhau !
Ngày tháng còn lại đây dài lắm với anh !
- “làm sao em biết bia đá không đau” ! (1)
Úc châu đầu ngày mùa xuân năm Ất Tỵ 2025
THƯƠNG HOÀI
(Viết để tặng một người : Em)
(1) Nhạc Trịnh Công Sơn : Diễm xưa.
