Ý NHỊ MỘT CÂU CHÀO

Vị phú hộ nhà giàu kia, mướn một ông đồ gìà có tiếng là cao thâm và uyên bác, dạy học cho đứa con trai 12 tuổi. Thầy thì tận tụỵ dạy bảo, trò thì chăm chỉ, siêng năng học hành. Hai thầy trò rất tâm đắc. Chẳng bao lâu, đứa bé học rộng, thông minh, viết nhiều, hiểu nhiều. Vị phú hộ quý thầy, lại vô cùng thương yêu con cái.

Một hôm, hai thầy trò dắt nhau dạo phố phường. Phố phường bao giờ cũng đông đúc, đầy đủ mọi hạng người, chen chúc lẫn lộn vào nhau, náo nhiệt. Bỗng một đứa bé ăn xin từ đâu đi lại ngược chiều, gặp thầy, nó vội vàng chắp hai tay lại, kính cẩn cúi đầu chào:

-Kính lạy Thầy ạ.

Thầy đồ cũng vội chắp hai tay, cúi đầu chào lại đứa bé, cung kính cũng như nó đã cung kính với thầy :

-Thầy cám ơn con !

Thằng học trò thấy thế, không hài lòng lắm, mới mở miệng hỏi thầy :

-Thưa thầy. đưa bé bần cùng khốn khó, có đáng gì đâu, mà Thầy phải kính cẩn chào hỏi lại nó như thế, hở Thầy ?

Thày đồ từ tốn trả lời đứa bé :

-Thầy phải chào lại nó, kẻo không nó cho rằng thầy không lễ phép bằng nó, con biết không ?

Ngày 1 tháng 8 năm 2024

                                                                      MÙA XUÂN NHƯ Ý

                                                                          (“Ngày Vui Qua mau” 2017)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *