Có một vị quan khách vào một tiệm may, đặt may một chiếc áo dài. Ông chủ tiệm may bước ra từ tốn chào khách. Trong lúc chào khách, ông ta ngấm ngầm nhìn từ trên xuống dưới một lượt rồi mới lễ phép thưa :
-Thưa Ngài, Ngài muốn chọn loại vải nào ạ.
-Loại vải nào tốt nhất, đẹp nhất thì may cho ta. Ông khách trả lời một cách nghênh ngang không cần suy tính.
Ông chủ tiệm may vội vàng lấy thước, bút giấy ra, cẩn thận đo đạt cho khách và hẹn ngày lấy áo.
Một tuần lễ sau, chiếc áo may xong. Ông khách đến lấy áo, Chu choa, chiếc áo sao mà gấm vóc, lụa là cao sang đến thế, mặc vào lại vừa vặn với cái tấm thân nở nang, cân xứng, đẹp ý lắm lắm.
*
Xin được nói thêm một chút ở đây cùng quý độc giả,
Ở nước ta, ngày còn trọng chữ nho, đàn ông thì lấy chiếc áo The, chiếc áo Thụng, để phân biệt ngôi thứ, phẩm trật mà xum xoe và khúm núm lẫn nhau.
Trước Công đường thì quan trên, kẻ dưới, từng hàng sắp xếp ngồi uy nghi và ngay ngắn rất có trật tự. Nơi Mái đình làng thì người ngồi chiếu trên, kẻ chiếu dưới. Hoặc khi đi ngoài đường, người cởi ngựa có lọng che; kẻ thấp hèn đội nón tơi, đi chân đất v.v…
Một đôi khi, có yến tiệc, các vị quan trên lại có cuộc vui, rượu ngon, vật lạ, chè chén tương đắt, rượu ngà ngà say, một vị quan này chắp tay xá xá quan kia, khen tặng rối rít rồi vỗ tay bôm bóp tự sướng với nhau rất hả hê… Báo hại ông lớn kia lại phải chỉnh đốn khăn đống ngay ngắn, áo quần chỉnh tề, hai tay cung kính, nghiên đầu, vái xá và xưng tụng toàn lời khen ý đẹp, đáp tạ lại cho vừa lòng nhau. Các Ngài thì lúc nào cũng muốn huênh hoang nịnh hót, cái gì cũng nhất, làm thì ít, ăn lại muốn cho nhiều và tánh tình, cốt cách lại thích khoe khang thành tích cho cao, rồi cũng lại đua nhau vỗ tay vang rền cả Hội trường, dị hợm và kịch kởm chẳng giống ai, trông sao mà mà lễ nghi, mà phép tắc và đóng kịch lố bịch, gai mắt không chịu được !
Thế cho nên mới có câu “Áo Thụng vái nhau” là thế.
Ngoài xã hội, người lương thiện thì ít, kẻ lọc lừa, phản bội lẫn cướp bóc thì nhiều, móc nối với nhau, túm tùm lập thành phe đảng, bè phái đánh đấm nhau túi bụi và cũng chẳng mấy chốc thành Đại gia, thành Triệu phú, nhan nhản khắp đó đây, toàn thể như một đám kiêu binh, tha hồ hiếp đáp và bắt bớ người dân không ai bằng, xem ai chẳng ra gì, thấy mà hoảng kinh và mất cả hồn vía. Ôi, thời thế sao mà nó đảo điên đến thế nhỉ !
*
Lại xin được kể tiếp về chuyện ông chủ tiệm may :
Một người bạn thân hỏi ông do đâu mà ông may áo dài tài tình đến thế ? Ông chủ tiệm may đủng đỉnh trả lời :
-Có gì đâu. Làm nghề nào cũng thế. Lâu năm rồi, kinh nghiệm nó dạy cho ta trở nên chuyên nhiệp trong nghề ấy thôi. Nghề may thì cũng vậy. Cứ mỗi khách vào may áo quần, chỉ cần thấy được cử chỉ, nghe được lời nói, nhìn cung cách cư sử với mọi người của khách là ta đoán được ý muốn của khách, sau đó may áo cho họ…vừa ý !
Này nhé !
-Một vị khách mới ra làm quan, có chức có quyền buổi đầu, dáng người bệ vệ, ngực nở, đầu cổ, mặt mày luôn ngẩng cao lên nhìn đời, thì vạt trước phải dài hơn mặt sau, khi bước đi xênh xang ngoài phố, hai vạt áo phải đề huề ngang nhau, đẹp biết mấy !
-Một vị khách làm quan nửa đời người rồi, tánh tình trở nên điềm tĩnh, ăn nói chững chạc và đi đứng ngay ngắn hơn trước, hai vạt áo dĩ nhiên phải được may dài đều nhau, cân xứng biết bao nhiêu !
-Vị quan khách khi về già thì không còn minh mẫn và kiêu hãnh như trước nữa. Tuổi càng cao, sức khoẻ càng yếu, mắt mờ, chân run, tay mỏi, lưng còng, đi đâu cũng phải lom khom chống gậy đi cùng. Đủ thứ bệnh hoạn kéo đến gậm nhấm thân thể con người!
Cuộc đời đã đi qua, nhìn lại bây giờ, chẳng là cái gì cả, cho dù của cải, tiền bạc vơ vét lúc sinh thời có to lớn là bao đi nữa, cũng không quý bằng sức khoẻ như lúc này.
Chiếc áo dài bây giờ phải đo may sao cho vạt sau dài hơn vạt trước, để hai vạt cùng dài đều bằng nhau, đẹp đẽ vô cùng !
Thưa các bạn, câu chuyện đến đây được xem như chấm dứt. Xem xong, các bạn hãy tự mình mà suy gẫm nghe. Cám ơn các bạn nhiều.
Ngày 09 tháng 08 năm 2024
MÙA XUÂN NHƯ Ý
————————
Lời hay ý đẹp : Chim khôn chọn cây lành mà đậu.
