-Em à. -Có em. -Sáng mai mình đi tắm biển nghe. -Thôi. Em không biết bơi đâu. -Có anh đây mà, sẽ lo cho em. -Dạ em nghe. Tay em nhẹ choàng sửa lại cổ áo chemise cho anh : -Mai mua gì đem theo ăn sáng luôn ngoài ấy ? -Tùy em thôi. -Em mua bánh mì kẹp thịt anh hay ăn và cà phê anh hay uống nhé ? -Em lo cho anh chu đáo quá. -Không lo cho anh thì lo cho ai -Cám ơn em. -Thật không, hay là khéo nịnh là không ai bằng. -Để đấy. Mình đi tắm trước cái đã. Thế là anh nắm chặt tay em và dìu em từng bước xuống nước. Ngoài kia trời đã sáng nhô lên cao, đỏ ối. Những giải mây màu xanh màu hồng khoan thai từ đâu kéo nhau tụ tập kéo về vây quanh mặt trời, tạo thành một vệt dài sáng lóa đến tận nơi anh và em đang bì bỏm dưới nước bên nhau. Cả hàng ngàn con sóng nhỏ cũng đang nô nức đua đòi, tranh nhau trải nhẹ vào bờ cát trắng, Dịu dàng và trong vắt. Anh dắt tay em xuống nước. vài bước đầu em thấy lạnh. Nhưng chỉ chút xíu thôi nước ấm áp tới đùi em. -Nào thì ta tắm nhé em. Anh mạnh tay nhấn chìm người em tới tận cổ gáy và đôi vai no tròn làm em vẫy vùng, giãy dụa lung tung và mồm kêu la chí chóe. -Anh tập cho em bơi Crown trước, môn bơi lội đẹp nhất và phổ thông nhất. Ngoài ra còn bơi chó, bơi ngửa học sau. Em biết không biển Nhatrang hiền mà “độc” lắm, Bờ biển thấp trủng nhất, chỉ ra ngoài 3 thước thôi là ngập đầu, ai đã lỡ trợt chân sa xuống đó, nước cát chùi đi cuốn lôi mất xác mau lẹ, không tìm lại được đâu. Do chỗ đó, người Nhatrang xem như có cái “Huông”, hàng năm phải có một mạng người chết đuối là thường. Người người cũng có cầu nguyện, cũng có cúng bái, luôn luôn mong ước Phước lành, Khác với bờ biển ngoài Vũng Tàu. bãi cát lài lài ra xa 5,6 chục mét, nước chỉ tớ đầu gối, cùng lắm tới lưng quần là cùng, dễ đi, dễ bơi, dễ lội, người tắm biển thoải mái hơn nhiều. -Ui cha, em sợ lắm, không tắm đâu. Mà anh cũng ác lắm cứ kéo em theo tắm làm gì nữa, anh, anh… -Anh tắm lâu quen rồi, quen thuộc biển rồi, không sao. -Ba mẹ không ngăn cấm, la rầy anh sao ? -Có chứ, roi vọt cũng đã đầy mông đít, nhưng anh vẫn mê theo mấy thẳng bạn cùng trường đi tắm chung hoài, có sao. -Em biết không, người đã từng trải, kinh nghiệm nhiều, bơi giỏi, có thả họ vào nước nơi đâu, sâu bao nhiêu cùng không thể nào chìm. Họ có thể khoắng tay, chân đạp nước, đứng một chỗ như chơi. Nhọc mệt quá, họ có thể bơi chó, hay lật mình bơi ngửa, mắt nhìn mây sao trên Trời cho vui. Bây giờ đến em nhé. Em lấy 2 tay bấu chặt vào bờ cát cạn đi, thân mình duỗi thẳng, 2 chân đập đều đều lên xuống trên mặt nước đi, chừng nào mỏi mệt thì nghỉ. Khoảng độ 5.7 ngày, vẫn làm theo lời anh dặn, chân không đạp nước nữa, tự nhiên em thấy thân mình nhẹ và như nổi bập bềnh, tuy mỏng mang không lẹ hai tay, thân mình và đầu em chìm lỉm xuống biển thì đã có bàn tay anh nâng đỡ bụng em lên nhẹ nhàng đưa đi. -Hai tai em quay tròn đều và chân vẫn đập đều trên nước, chóng ngoan… Vài hôm sau, cứ thế mà làm vì luôn có anh bên mình, em bạo dạn bơi môt mình thêm vài bước nữa cho êm… -Em giỏi ghê, tập bơi nhanh lắm, bơi được rồi đấy. Chỉ cần mua cho em một cái phao quàng quanh mình nũa là em bơi giỏi cho mà xem. Em không nói gì nữa, hai tay vốc từng vốc cát đắp lên lưng anh đang nằm xấp phơi nắng : -Anh biết em đắp cát trên lưng là làm gì không ? -Sao ? -Làm cái Kim tự tháp trên lưng, da anh khỏi bị nám đen, xấu lắm biết không. Trong lúc hai tay anh đan vào nhau, nâng mặt anh lên để em đút cho anh gặm từng khúc bánh mì béo ngậy và uống từng ngụm cà phê thơm phức lan tỏa quanh mình. -Sao em không uống chung với anh ? -Em không quen uống cà phê.- -Thôi em phủi sạch cát trên lưng cho anh, chút nữa về nhà còn tắm nước ngọt lần nữa cho sạch bớt muối biển bám quanh người. Hạnh Phúc là gì ? Hạnh Phúc êm đềm này có phải hai bên cha mẹ chúng ta đã ban cho chúng ta được gần nhau và yêu nhau như vầy không nhỉ ! -Lậy Trời ban cho chúng con đời đời mãi mãi yêu nhau, có nhau, trong lúc chiến tranh Nước nhà ngày một bùng lớn nhanh. Anh và em đều ghét chiến tranh. Chiến tranh là Nội chiến chỉ phân chia Bắc và Nam, chỉ đem lại mất mát và đau thương cho nhau. Mai kia có Tổng động viên, anh có xa em. Chúng ta vẫn yêu nhau và không xa nhau em nhé. Em ngoan ngoản tựa đầu vào vai anh để anh còn được vuổt mái tóc đen huyền và hôn lên đôi mắt nai tơ của em khi âu yếm nhìn anh. -Khi nào thì em cũng vẫn thấp hơn anh nửa mái đầu ! -Vâng, em vẫn thấp hơn anh nửa mái đầu nhưng chúng vẫn mãi mãi gần nhau ! Mong…